vi-VNen-US

Thơ Chùa hương

Một khúc đồng bằng suối rẽ đôi. Tiều phu về sớm tự chân đồi. Gặp người trỏ nẻo vào chơi núi. Hai lá thuyền con đủng đỉnh trôi...

                                                                      Một khúc đồng bằng suối rẽ đôi

Tiều phu về sớm tự chân đồi

Gặp người trỏ nẻo vào chơi núi

Hai lá thuyền con đủng đỉnh trôi.

 

Hai khúc sườn non một nóc đình

Trơ trơ bia đá mọc rêu xanh

Bên cầu ngoảnh lại đường xa tít

Nghìn xóm um tùm nước uốn quanh.

 

Ba khúc quay chèo dọc trở ngang

Hang Trâu thuyền đã vượt qua hang

Cầu luồn nước chảy nơi người vắng

Hoa cỏ đìu hiu gợi mối thương.

 

Bốn khúc mây tròn đỉnh núi Kho

Mầu non xuân sắc ngắm mà no

Tiếng hò vang vẳng đâu khe suối

Khách rỗi bô chài cũng nhãng lo.

 

Năm khúc núi mòn nước chảy thâu

Gió êm ru khóm nhỏ bồ sâu

Võ Lăng người vắng xa tin tức

Hoa lạnh bên khe vẫn đượm mầu.

 

Sáu khúc thuyền quay bến đá kề

Áo tơi giầy cỏ bước lên bờ

Gió đông xào xạc chiều hôm lạnh

Chẳng thấy tiều phu kiếm củi về.

 

Bảy khúc chùa trơ dựa bóng chiều

Chạnh niềm ngói vỡ, bức tường xiêu

Đầy non hoa rụng người đâu vắng

Mấy tiếng chuông chùa giọt lệ theo

 

Tám khúc xuân già, rộn tiếng oanh

Rừng mơ hoa kết quả đầy cành

Giấc mơ, mơ tưởng mình tiên thật

Giãi tấm lòng băng với mắt xanh.

 

Chín khúc lên cao gặp suối trong

Chùa Tào Khê vắng, khói bao phong

Thôi đừng hỏi chuyện chìm hay nổi

Hãy thử cùng sư rửa tấc long.

 

Mười khúc nhà trong động khói mây

Xuân xa, cầu Bạch vắng chân giầy

Sương theo tiếng vượn gieo đêm lạnh

Cây xế vành trăng cuốn gió tây.

 

(Bản dịch Đào Văn Bình)